"I believe in manicures. I believe in overdressing. I believe in primping at leisure and wearing lipstick. I believe that laughing is the best calorie burner. I believe in kissing; kissing a lot. I believe in being strong when everything seems to be going wrong. I believe that happy girls are the prettiest girls. I believe that tomorrow is another day, and I believe in miracles."- Audrey Hepburn
Showing posts with label memories. Show all posts
Showing posts with label memories. Show all posts

Dec 3, 2011


Christmas 2009 - Christmas 2011

6 years of friendship, a few months of more than friendship, and 2 years of broken heart, I can't believe I have the courage to face you again, or to sit close behind you on your motorcycle, lean on your shoulder and feel your warmth.

And feel nothing more than just caring deeply for each other.

Many years have gone by and you're still able to make me laugh, and forget about everything that upsets me. You know my favorite restaurant, my favorite café, and know exactly how to order my dessert and coffee. You know my favorite spot where I like to watch the city lights and enjoy the comfortable silence between us. You know how I like to walk in the rain, and realize when I get cold even if I try to deny it. You just know, a lot, about me and how to make me happy, the simplest type of happiness.

I realize that we still avoid the other places that we used to go - our first date, our first kiss - all the places that filled up with memories. Memories of a time we had together.


I have missed you, and the way I feel when I'm with you.

You: "Why did we break up, again?"
Me: "Sweetie, we never did begin anything."

Yet, the loneliest moment when I have no one by my side, you're here for me.
Thanks for giving me a place to come home to, mi amor. 


Thanks for holding my hand whenever I need someone to hold on to, and to complain about life

Feb 14, 2011

This one goes out to all the best friends


It's a different type of love, and maybe we all need a break from the achy, dramatic love that comes with romance, the kind that excludes the rest of the world, the kind that's limited only to you and him / her.

So this one goes out to all the best friends in the world. The ones that smile for you when you excitedly fall in love with some new, unknown boy. The ones that sit through a bottle of tequila with you at two to five in the morning listening to you cry about said boy who cheated on you, even though they've got to be up at six for work. The ones that take time off work / school just for a little naughty afternoon shopping and eating on weekday. The ones who drag you to social events just to distract you from a broken heart. The ones who respond to every Facebook status update, just so you don't feel so alone and ignored. The ones who recognize you have a right to feel as shitty as you do about the boy who hurt you even though they'd spent the last two years telling you he was nothing but trash, the ones who don't tell you that you're a fool, that you have a right to hurt. Because they're also the ones who have the strength and the love enough to tell you to snap out of it, that he was never worth it. Because they're also the ones who have the courage to be honest enough to tell you that you'd be a fool to take the manipulative creep back. They are the ones who bombard his messenger account with warnings to leave you alone, the ones who tell him behind your back to leave you well and alone, to stop messing with your mind when he's already with someone else. And they are the ones who introduce you to new and wonderfully normal and loving boys.

This one also goes out to all the best other-gender best friends in the world. The ones that pick you up late at night for supper, just to take you out of your head. The ones that show you not all the men in the world are screw-ups and traitors.  The ones that help you believe that good people still exist in the world. The ones you can laugh with without wanting to kiss. The ones who can give you that insight into that boy's soul you've been dying to know. The ones who swear they'll beat up or get the triads to beat up the poor sod who had the poor judgment to cheat on someone as wonderful and incredible as you. This one goes out to all the incredible best other-gender best friends in the world who stuck around even when you abandoned them because your possessive ex-boyfriend went loco every time you even spoke to them. The ones that love you exactly the way you are. The ones that don't mind you snuggling against them just for a warm body without asking for anything more. The ones that come all the way down to the club from home just to drive you home. The ones that cry with you when you sit in your darkness wondering what you've done to deserve such betrayal from the one boy you'd give anything for. The ones that hurt with you when you're drowning in your darkness. The ones that hurt because they see your pain and can't do anything to touch you, or to help you.

Friends fight sometimes. We disagree. We laugh at each other. But friends are something else altogether. Friends are God's way of saying: here, I know it's tough trying to find your soulmate, but here are some other people you know for sure you can count on forever. They're like family, but better because they love you without the moral obligation attached.

I see you, my lovable friends. This is my apology, for what I have ever done to our friendships, and this is my way of reminding the world that there is more love in the world than what exists between a guy and a girl.


az.
4:34am 2/14/11
[Cuz I can't sleep and have the urge to write]

Aug 24, 2010

pack.



"Em đi núi đứng nhìn theo
Em đi phố khép màn chiều
Nhà vắng tiếng nói tiếng hát
Bâng khuâng chờ em

Ơi phố xá của em
Mùi cà phê thơm thật mềm
Và chiếc hôn dài tiễn đưa

Thị trấn êm đềm kia là nơi em quay về
Nhà thưa phố vắng bao mùa đi qua không khép
Vẫn có bè bạn vẫn có hò hẹn
Một thời nhỏ bé với chiếc hôn đầu tiên"

[Lyric: Thị Trấn]

Nhiều lúc không từ biệt hết được với những người mình muốn từ biệt. Nhiều lúc không muốn từ biệt vì có phải là ra đi không ngày gặp lại đâu. Nhiều lúc từ biệt chỉ là cái cớ để chào hỏi lần nữa. Nhiều lúc từ biệt cho xong nhanh nhanh vì biết rằng nơi mình đến có người đang đợi để chào hỏi mình, và nơi đó là nơi mình cần đến để thấy đời có chút ý nghĩa.

Sẽ nhớ nhưng rồi sẽ quên.


[az]
24.08.10

Jul 23, 2010

Life doesn't change, if we don't change.

Andrew Matthews wrote about how life changes  when we change, about how to "Follow Your Heart" and "Being Happy". Those are best sellers. Published in 1991, and almost two decades later, people still  hovering over his books, in hundreds on languages, hoping to make a change to themselves, and thus, to their lives.

However, sometimes, I truly, whole-heartedly think that it is better for certain things to remain unchanged, to stay the way the have always been. Those days gone by, that carefree time when we still believed in the most beautiful and idealistic things in the world, when we have not been crushed by the reality of society and of humanity.

Sometimes, when I returned to the places, and wished that I was not living the memories, but in the present itself. Sometimes, even when I live in the moment, knowing that it will pass by and soon become memories, I wish I could hang on to them, for a while.







 It would be childish of us to deny that our lives were not changing.  But for these days, these nights, none of us were going anywhere. That's the thing about really good friends and a really great city.

[az]
[Saigon 07.2010]


Jun 24, 2010

SG xe: xưa và nay



Sài Gòn … nhớ”

Lật từng trang sách ố vàng của cái quyển sách phát hành từ năm 1998, nó nhớ lại cái thời mà nó còn bập bẹ học làm văn tả, văn tường thuật và từng lật sách để kiếm vài câu văn hay cho bài tập làm văn non nớt. Bây giờ, nó đọc “Sài Gòn … nhớ” để tìm lại trong những lời văn đó Sài Gòn của nó, để tìm sự tương đồng giữa nó và tác giả, để rồi lại bồi hồi khi nghĩ Sài Gòn của nó bao năm nay vẫn không đổi và hụt hẫng khi nhận ra rằng, Sài Gòn của tác giả những năm 90 và Sài Gòn của nó bây thật ra khác nhau lắm.


Con ngựa sắt, người bạn đường thân thiết

… Kỉ niệm về con ngựa sắt còn đọng lại ít nhiều thú vị, thay đổi theo từng giai đoạn của đời người con trai. Những năm 40, xe đạp ở Sài Gòn còn hiếm. Đường xá không đông nghẹt xe cộ như bây giờ…

Cứ xem đó, cái khái niệm “con ngựa sắt” của nó bây giờ đâu có phải là “con ngựa sắt” của tác giả. Mấy mươi năm rồi, đến khái niệm của một vật hữu hình còn có thể thay đổi. Nhưng xem ra cái khoảng ‘đường xá không đông nghẹt xe cô như bây giờ’ lại vẫn đúng. Sài Gòn lúc này đông, đông như kiến. Bước ra đường thấy lớp, lớp người; đi, đi đâu cũng thấy người; thấy, thấy đến mòn con mắt. Nhiều lúc nghĩ, chia bớt cho bên trường mình một khúc của Cách Mạng Tháng Tám hoặc Tôn Đức Thắng thì có lẽ sang bên kia đi dạo phố sá sẽ đỡ buồn đi nhiều lắm.

Hai thằng bạn đèo nhau trên một chiếc… Thỉnh thoảng ban đêm họ chở nhau đi dạo trên các phố đông đúc. Bấy giờ, bọn học sinh chúng tôi hiền khô, chưa biết ‘quậy phá’ như bọn trẻ ngày nay.  Nhiều lần, ban đêm, chúng tôi đạp qua, đảo lại trước nhà một người đẹp nào đó. Mong cho, từ trong trên gác ngẫu nhiên nhìn xuống, chỉ thoáng thấy được hai chàng trai 'ngơ ngáo'. Thế cũng đã mãn nguyện lắm rồi!"

Đọc lên nghe thật dễ thương. Thoáng nghĩ, thật ra chắc "người đẹp nào đó" có thể cũng đang ở trên gác ngóng đợi dáng "hai chàng trai 'ngơ ngáo" đảo qua nhà, để mà hồi hộp tìm cách "ngẫu nhiên nhìn xuống" bâng quơ cho người ta nhớ mà lòng mình thì cũng mong. Sài Gòn bây giờ, sao cái sự "tình cờ" và "mãn nguyện" đấy có lẽ khó tìm lắm. Ừ, thì bọn trẻ ngày này "quậy phá", đâu còn đảo qua đảo lại trước nhà người đẹp trên chiếc xe đạp cọc cạch. Các chàng trai dù có xe máy rồ ga nhẹ tâng vẫn không lượn, mà các người đẹp cũng lo sửa soạn ra đường chứ ở nhà thấp thỏm chi cho mệt. Thời đại này, các chàng trai muốn ngắm người đẹp, các người đẹp muốn "ngẫu nhiên nhìn xuống", thì chắc phải ra đường, phải ngồi lọc cọc gõ laptop và bấm Nokia ở Highlands, hoặc phải vào Velvet, vào Vibe. Chốn hẹn hò của giới trẻ ngày nay nào có dừng lại ở chiếc xe đạp và cái cổng nhà?

Lần lần, lớn lên, xe đạp ít chở bạn bè hơn. Đôi lúc lại chở người khác họ. Người bạn gái ngồi trên yên sau, nghe nhẹ re. Còn nhẹ hơn là khi chưa chở ai. Có đạp xa đến tận đâu hay chở người đẹp suốt ngày, cũng không thấy mệt. Nghe thỏ thẻ bên tai những lời êm ái. Gió thổi mát sau lưng. T a thấy người lâng lâng. Cần chi phải đạp mau. Cứ thong thả, đều đặn, nhấn bàn đạp...

Bây giờ xe đạp không còn nữa. Thanh niên trai tráng nay cũng không phải còng lưng ra chở bạn gái, nhưng có lẽ cũng chẳng còn biết được cái cảm giác có người ngồi yên sau mà "nghe nhẹ re". Thời buổi hối hả, không biết mấy ai còn được suy nghĩ "cứ thong thả, đều đặ, nhấn bạn đạp". Đường xá lúc này nhìn đâu cũng chỉ có xe máy và ôtô, thấm thoắt mới được vài chiếc xe đạp ... điện. Mặc dù vậy, theo nó nghĩ, dù có thay đổi mấy đi nữa, dù có xe đạp hay xe máy đi nữa, thì có lẽ cái cảm giác được chở người yêu sau lưng, được "nghe thỏ thẻ bên tai những lời êm ái", cảm giác lâng lâng đó sống mãi với thời gian. Nghĩ cho cùng, xe máy vẫn đem lại cho con người ta cảm giác gần gũi và thân mật. Người ta nói người Châu Á ít thể hiện tình cảm. Nó nghĩ ngược lại. Đi ngoài đường, nếu chú ý quan sát, sẽ thấy những cử chỉ thương yêu của  kẻ ngồi sau, người cầm lái ở tứ phía, từ cái để tay hững hờ ngang eo, đến những cái bám tay tin tưởng trên vai , từ những bàn tay đan vào nhau, cho đến cái ôm siết ngang hông, ngang cổ (mà lắm lúc chị em nó hay bảo nhau không biết họ có thở được không giữa cái trời nóng như thiêu như đốt) Thêm vào những chiếc xe tay ga yên sau cao hơn hẳn, gọi nôm na là "xe gài độ", để các anh thi thoảng thắng gấp để được hưởng cảm giác "lâng lâng", mà các chị ngại ngùng thì cũng có cái để đổ thừa. (Chỉ tội cho mấy chị chân dài mang giày cao gót, ngồi yên sau xe tay ga để chân đúng nghĩa "chân dài tới nách", mỏi chân vô cùng mà chắc cũng không dám phàn nàn). Đa dạng, phong phú, tự nhiên và đầy tình cảm đến mức, nếu không sợ bị người khác hành hung, có lẽ nó sẽ xách máy chụp hình đi mà làm một bài phóng sự đặt tên "Sài Gòn, xe và ôm"

Nó gấp sách lại, thôi không đọc nữa, vì càng đọc càng thấy Sài Gòn của mình sao khác với của tác giả thế! Ngày đối với nó, mỗi năm mỗi về lại được biết đến những góc phố mới, những con đường, những quán xá mới, và biết bao nhiêu cái mới. Sài Gòn của tuổi 17 và 18 khác nhau đã đành. Sài Gòn của mùa đông và mùa hè của năm 19, cách có vài tháng, cũng lại khác. Có lẽ do người, nó nhủ thầm. Vậy thì liệu đi với người xưa có tìm lại được Sài Gòn xưa? Hay cũng như xe, hết xe đạp thì tới xe cub, hết xe cub thì đến Dream, hết Dream lên SH, lên Airblade, hết Airblade thì lên Mercedes, Lexus, BMW. Hay là kỉ niệm đã qua, người đã thay đổi thì tình cảm cũng qua và cảnh cũng đổi thay?  

Nhất kỳ - nhất hội. Không biết có ai cùng suy nghĩ với mình không?

(quotes are taken from "Nhớ...Sài Gòn" by Minh Hương)

[az]
[24.06.10]


Jun 3, 2010

[Chuyện học thêm]



Vai đeo cặp, tay cầm ly hồng trà, rảo bước dọc theo đường Điện Biên Phủ, nhìn lớp lớp người người xe cộ giờ tan ta mà bỗng dưng chạnh lòng nhớ cái thời năm năm trước, lúc mà nó cũng vai đeo cặp, tay cầm ly hồng trà rảo bước trên đường Điện Biên Phủ. Có khác chăng cũng chỉ là khác ở chỗ lúc đấy cái cặp trên vai nặng gấp 10, ly hồng trà giá chỉ bằng một phần ba và những bước chân chẳng được nhẹ nhàng phơi phới vì lo muộn giờ học thêm. 

Nhớ lại lúc đó đi học thêm nhiều dã man. Học từ nơi này sang nơi nọ, từ quận Bình Thạnh đến quận 6, không thiếu khu nào là mình không đi học thêm. Bạn bè cũng từ đó mà tăng lên đáng kễ (rất thuận tiện cho việc hỏi đề thi). Học ở nhà có, học ở trường có. Học ở nhà thì tụ tập nhóm lại mà học, cái này thì được cái bạn bè thân thiết hoà thuận, học hành có bè có bạn cho nó vui, nhưng mà đã đi học là đi học, đố có mà cúp được *cười phớ lớ* Kễ ra thì học thêm Hoá thầy Lộc ở nhà Bảo Phương, có Quang,Trung, Châu, Huy, Ung, học thì ít mà giỡn thì nhiều. Học toán thầy Tấn ở nhà thằng Ung cũng vậy, học ít chơi nhiều. Rồi cái nhóm đó lê la rủ nhau học Toán, học Văn, riết giờ mình có một nhóm gọi là học thêm chung, hè về vẫn rủ nhau đi chơi chung =)

Hồi đấy show học thêm cúp nhiều nhất là học ở Hai Bà Trưng *cười* Học 10 trốn 6 bữa ngồi ghế đá chơi hoặc đi ăn uống nhậu nhét. 3 bữa còn lại vào lớp gục đầu, chống cằm ngủ. Còn vỏn vẹn bữa cuối cùng học hành đàng hoàng là do kiểm tra hoặc bị cô hăm he cho lên bảng làm bài. Cái này phải cảm ơnLuân làm anh tốt bụng biết siêng năng khuyến khích em cúp học + cho mượn tay để gục đầu ngủ. Học thầy Quân thì không có chuyện cúp học mà mắc bệnh đau tim. Cha già chết dịch giết học trò chớ không dạy học trò. Mà cái lớp chả là cái lò tập trung, bạn bè trong đó người người lớp lớp nhìn trước sau thấy quen hết trơn hết trọi. Không quen thì từ từ cũng quen. Lúc đó 4 cái bàn 15 đứa con trai chỉ có một mình mình xông pha trận mạc, nhờ vậy mà không bao giờ bị kiểm tra tập hoặc kêu lên bảng làm bài. May phước.

Chiều nay bước vào lớp tiếng Nhật, tự nhiên nó cảm thấy nao nao trong lòng. Cái lớp học đó, cái ghế đó, cái bàn đó, có khác gì cái lớp học, cái bàn, cái ghế nó ở những trung tâm anh ngữ nơi nó đã đi đi về về từ lúc còn chưa biết làm toán nhân. Từ Seameo, đến ILA, đến Lotus, đến Hội Việt Mỹ, bao nhiêu nơi nó đã đi qua và biết bao nhiêu người bạn nó đã được quen biết. Nhớ hồi ấy, mỗi lần hết khoá nó lại hồi hộp xem có ai mới chuyển vào, hoặc buồn bã khi một ai đó thân thiết phải chuyển đi. Nơi cái lớp học buổi tối một tuần 2, 3 buổi, một buổi 2-3 tiếng đấy cũng chưa biết bao vui buồn. Học thì ít, chơi thì nhiều, bài về nhà có bao nhiêu, vào lớp học là chính. Rồi những giờ ra chơi mấy đứa giành nhau cái máy cassette để nghe nhạc. Đủ loại nhạc, ,việt có, anh có, hàn có. Ai có CD nào hay lại đem vào lớp nghe, rồi chuyền tay nhau. Ôi cái thời còn tranh nhau album của Britney, Christina Aguilera, Avril Lavigne, Likin’ Park, … Mà mấy cái tình bạn ngắn ngủi lúc đó cảm thấy rất giá trị mỗi khi vượt qua được ngưỡng cửa VUS để ra được thế giới bên ngoài. Như bạn Lộc gắn bó với mình từ VUS sang đến Nguyễn Du rồi nó ám theo mình qua luôn Trần Đại Nghĩa, một tuần thấy mặt nó còn nhiều hơn thấy mặt ba má ở nhà, chuyện gì cũng hai đứa cũng kể nhau nghe từ trong nhà đến ngoài phố. Như chị Mai cũng gặp nhau ở TĐN đến giờ vẫn còn nhớ giọng cười nghe cũng vui lây cùng cái sở thích đọc bào Hoa Học Trò trong giờ học (đến này đã thành cộng tác viên cho báo 2!) Hồi đó nó với thằng Lộc 2 đứa cứ một điều chị Mai, hai điều chị Mai. Nào là Vân Anh, anh Trung, v.v… hẹn hò nhau đi xem phim, ăn uống rồi ba chân bốn cẳng chạy về đi học cho kịp giờ. Chị P.Anh tính tình vui vẻ học lớp 11 còn ưa Card Captor Sakura, anh Cương siêu mẫu Việt Nam hồi đấy cứ mỗi lần mượn CD mình là lại ký tên, bào “Đề sau này anh nổi tiếng thì em dùng” (đến giờ vẫn còn cái In the zone CD với chữ ký của ổng >.<) Hồi ấy đi học vui vì hồi đấy mình toàn được học cùng các anh chị lớn toàn được cưng =)

Bây giờ sang kia rồi có phải là không đi học đâu, vẫn cắp sách đến trường mỗi ngày đó chứ. Vậy mà lúc ngồi vào cái ghế góc phòng học nó vẫn cảm thấy nao nao lạ, như được trẻ lại, được mua ổ bánh mì và ly trà sữa chạy sô đi học, được ngồi đợi ba đi công chuyện đón trễ cả tiếng đồng hồ. 

Bởi mới nói, hồi đấy cái sự học thêm cũng là cái sự chơi thêm. Học thì cũng mệt, nhưng thêm được bạn bè, thêm được cái sự nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò. Bây giờ dạo đường phố nhìn các em chưa tới lớp một cũng đã phải cắp tập đi học thêm. Những lúc ấy trong lòng tự hỏi không biết các em đi học có vui như mình lúc trước không?

Sắp 20 rồi mà sao nhớ cái thời đồng phục ghê. Nhớ ghê là nhớ. 

[az]
[02.06.2010]