"I believe in manicures. I believe in overdressing. I believe in primping at leisure and wearing lipstick. I believe that laughing is the best calorie burner. I believe in kissing; kissing a lot. I believe in being strong when everything seems to be going wrong. I believe that happy girls are the prettiest girls. I believe that tomorrow is another day, and I believe in miracles."- Audrey Hepburn

Dec 24, 2010

Things I love Thursday

Inspired by Gala Darling, my favorite blogger and fashionista.

It's winter. The temperature hits single digits. For us college students, it means the sufferings of painful and sleepless final weeks (and the tragedy of checking your GPA afterward). It's the time when everyone need the extra carbohydrate in those colorful sugar cookies and caramel fudge, and the extra warmth of a knitted scarf or the fire place as mood elevators.

There are plenty of positive things out there. The holiday is around the corner, I mean, literally, since it's 11:14pm of Dec 23rd when I'm writing this. The weather is fur-reezing. But it's gorgeous outside, I'm telling you. My favorite thing to do (or favorite idea in my mind) is to strut (yes, I said "strut") down the street in my fur boots and my best outfit, to enjoy the Christmas lights and decorations, the shop windows, smell the warmth of hot chocolate and cinnamon rolls, and watch the looks on people faces. Random fact: did you know that in France, window-shopping is called “léche-vitrines”, literally, “window-licking”?

Winter is the best time to eat Phở, or Korean food (though I agree I'm would be up for it anytime of the year). It makes it seem somewhat acceptable to wear pj shorts with leg warmers all the time (it's just me, I know). It means that if you just want to stay in bed and read a novel, you’re not an antisocial freak out of a sudden, not at al.

The cold presents us all with the perfect opportunity to get a little closer than usual to whoever we’ve had a flirtatious eye on, too, and a little snuggling time doesn't hurt anyone ;)

So, little things that made me smile:

♥ Fresh baked cookies and cupcakes, coming straight up from the oven ♥ The yellow shade of twinkling Christmas light every time I come back to my room ♥ Moonlight shadow room refreshener and the bed that is right next to the heater ♥ Old pictures on the wall ♥ My sister and my mom, who tell me random things the moment she picks up the phone ♥ Friends, who texted me and asked if I was ok cuz of the cold weather ♥ A selection of lovely shower product and the smell of your body when you just came out of the shower ;) ♥ Buying gifts for people and find out that they absolutely adore them ♥ Smell of new shoes, and take the tag of a new scarf ♥ Damien Rice ♥ Cold Guinness beer + a PSP with FF Crisis Core ♥ Amazing soup for dinner ♥ Waking up at noon ♥ Food Network magazine with the special Christmas baking section ♥ VOGUE ♥ Open the door to a surprise visit ♥ Brunch in bed, delivered (or just the idea of them) - pretty decadent and fabulous ♥ Feeling like my face & fingers had been BURNED by the cold this morning & just deciding not to leave the room again today! ♥ Turn in your last final ♥ Stockings & heels & toast & coffee, no? ♥ Newly done nails ♥ Kate Spade's Things We Love book ♥ Flurries and snow that glitters ♥ Wearing your favorite scarf ♥ Wearing someone's else giant sweatshirt ;) ♥ Sniff at the perfume smell on yourself (or somebody else does) ♥ Clothes from the dryer ♥ Cuddling and snuggling ♥ Adorable messages on Facebook from your best friends ♥ Cute and flirty text messages ♥ Watch Elf ♥ See presents under a Christmas tree ♥ Drive through dark, snowy road to reach amazing houses with crazy decoration that lit up the entire area ♥ Sex and The City re-watch (for the 10 millionth time) ♥ Drawing, painting, making Christmas cards ♥ Random chat convos ♥ Random creative blogs ♥ Amazing artwork ♥ Chanel Wish facebook application ♥ Christian Louboutin's signature red sole ♥ An amazing long hot bath ♥

Hmmmm, seems like I can keep that smile up on my face all winter huh? Other than that, just relaxing my mind, keep it positive and keep it real.

Stay warm and stay cozy. Make the most out of sunshine for those who get it.



Dec 7, 2010

To all the Sex and The City fans - Men and socks

First reason, this one is solely for you, Bambie, as you requested. Second reason, the weather is definitely getting cold and it's high time to pull out the secret stack of socks that has been packed away all summer.

Then it just reminded me of that episode of "Sex and the City" where Carrie runs low on ideas for new articles. She ends up writing an article about french fries and contemplates comparing men to socks in her next piece. In the voice of Carrie, "I couldn't help but wonder, are men like socks?" Its a question that Carrie never answered for us. Lame idea for an article? Maybe so. But truth is, every woman has her own variety of socks in her love-life drawer. 

Socks certainly do come in a variety of styles and these styles could be compared to the different men out in the dating pool.There are the classic socks. The white, athletic socks of the world. The ones you have a ton of in your drawer and you always take advantage of the fact there are so many of them. They're disposable. They're the ones you don't really care if you lose ("I can get another pair, or three, or a dozen, at Target for real cheap!"). However, you rue the day when you want to go out for a run and you can't find a matching pair. 

There are the playful socks. The ones with monkeys on them or the pompoms on the back. The ones that say "hottie" or have kittens looking oh-so-cute. They are the fun socks. The ones that make you laugh even if they are entirely impractical. You're probably a bit ashamed to show your friends that you're wearing these socks. 

Lastly, you have those socks that are just right for you. And I think this is different for every woman out there. Maybe its a nice pair of dress socks that really pull your outfit together. Maybe its those warm, footie socks that make you feel safe or maybe its a pair of the toe-socks that remind you of your childhood. Hell, maybe its those darn monkey socks. For me, its all about the leg warmers. They are not socks, yet they are kind of. They belong to their own category, like one of a kind. They definitely stand out more, make more of a fashion statement, and definitely are warmer.   

Of course, we all know the real reason men are like socks. You go to clean them up a bit and when you're done, they disappear!


Nov 29, 2010

When you wish upon a ... wish list :)

It seems like there has been a gap in my seasonal epiphany this year. Usually, around the end of October, beginning of November, it hits me like "BAM!" in the face that autumn is here. Then sometime around Turkey - time and crazy - Friday - when - Thanh's - credit card - cries, it hits me "BAM!" again that winter is right in front of me.

Thanks to Rochester bipolar weather, I have tricked my mind into believing that there is no such thing as winter, until yesterday, when I looked out the window and actually saw that fluffy cold stuff called snow on the ground. The first thought that run through my mind was "Damn, I don't have a Christmas shopping list and a Christmas music list yet."  I should have known earlier that I should not wait until after stuffing myself with Thanksgiving goodies to realize that those crazy individuals who started playing Christmas music before Nov 15ths, those whom I cursed at for ruining my autumn mood, are actually faster in the process of accepting the truth than I am.

Well, I blamed it on Orgo, and Genetics, and ten million other things that occupy my mind and make me forget my super Christmas spirit.

I know Christmas is not supposed to be about the presents, but I love opening Christmas presents and getl all excited about them. I love going shopping and spending crazy money on gifts. Then I get to customize them, wrap them and attach cute notes and cards with them. It is a tradition that makes people happy, I don’t mind being conventional in this one occasion!

 It has been said that “Shoot for the moon, even if you miss, you’ll land among the stars” so I told myself “Shoot for a 10 item wish list, even if people fail, you’ll still get one.” 

Here it comes - the annual wish list, version 2010:

  1. To be home for Christmas Eve --> I actually could have made this happen, but the thought of paying for that round trip plane ticket is just too painful.
  2. Spend a week in NYC --> to visit my dear Melody, Miki, Zala and enjoy shopping in the city
  3. Christian Louboutin or Manolo Blahnik pumps/boots --> I have a never ending greed for shoes =.= However, if I can fulfill my 2nd wish, I'll get this one thanks to Melody :)
  4. New camera --> I'm most likely getting this for myself: a Violet Sony Cypershot T99 14.1 mpx . This will add to my collection of purple goodies: calculator, cell phone, Ipod. After this, it will be a purple laptop and a purple PSP ;)
  5. Baking supplies --> can never get enough of these ;)
  6. Great great great great books/novels --> I have been slacking on my reading lately, which would explain why my writing is getting worse and worse. I wish I could have to just sit down, have some coffee and read through a really good 800 page novel or something like that.
  7. Something warm and cozy, and fluffy --> Knitted scarf? Gloves? Hats? Slippers? Stuffed animals? Comforter? Blanket? Idk, anything, I love warm and cozy stuff.
  8. Going out for dinner --> Christmas always put me in a mood to dress up and go out for a fancy dinner, doesn’t matter who I'm with, it'll be fun.
  9. Sex and the City related stuff --> I most likely will get the DVD for the 2nd movies myself, but posters for SATC is soooo hard to find :(
  10. Cards, letters, notes, packages from friends all over the world --> this is the part that I'm looking forward to the most, to receive something tangible from all the friends that I have from everywhere <3

Wow, it took me soooo long to finish this list. I actually had so much trouble thinking what I really want for Christmas. I wonder whether it is a good thing that I don't have anything I desire so badly. Maybe because I have been shopping way too much I don't need anything anymore, that'd be bad =.=

It really doesn't matter anyway. The thing I enjoy most about Christmas is the time before it, when all the lights are put up along the streets, when people get all excited about buying gifts and decorate their houses or when Christmas music is played everywhere or when I can see the happy expressions on people faces when they open presents.

 It is the time when even though the weather is cold and gloomy, you appreciate it because you know that there is always something, or someone waiting to make you feel warm and happy. 

Nov 11, 2010

The show.

On the year that I determined to set aside a slot in my daily schedule to devote to writing, I fail at completing this goal even worse that I did before. The last thing I wrote (besides lab reports and weekly updates for my organizations) was dated on September 07, and I didn't even finish writing it.

It makes me wonder, have I been too occupied with certain things that I forgot how to take a step back and reflect on the way I live my life?

The other day I was rushing toward the lab, when I looked at the sky and saw hundreds of birds flocking across the sunset sky. I came to a sudden stop. Stop, breathe, and think. Last year, I paused at the same sky, in the middle of the exact same road, stared at the (same?)birds for probably the same amount of time and most likely made the same  number of people wonder - "What the hell is wrong with this girl?"

The thoughts and feelings of last year rushed back to me and I asked myself, where is that girl who used to know how to slow down her steps, and felt the change of the season?

Where is the girl that used to "walked the usual fifteen steps to Starbucks under the grumbling, pouting grey sky … who stood there five minutes staring at flocks and flocks of birds soaring through the sky, wondering how many of them there were, … who admired the orange leaves twirling around in a fast pace tango dance with the wind and … who could smell the sharp and crispy air and hear the crunchy sound of the leaves crumbling underneath her steps"?

That girl no longer wakes up early on Saturday mornings, enjoy warm lattes while reading newspapers, sketching new designs or writing new blog entries. In fact, she doesn't even have an idea of how she has spent her Saturday mornings lately.

She no longer takes her Friday afternoons off and de-stress by indulging herself in baking cookies, brownies or anything that her friends have a crave for and talking the afternoon (or even the evening) away. In fact, she does not even have the time to bake a birthday cake for her close friends.

She no longer spends Saturday  aiming/skyping her best friends from home. Recently, she doesn't even follow their blogs, ask them questions about their lives or return their phone calls.

She no longer awaits for her mom to call every Sunday night to talk about things that happen during the week, or to hear about things that have been going on at home. Indeed, she upsets her parents by ignoring the phone calls and making up excuses to get out of conversations.

She still works hard at things, still stays on top of school work and keeps up with her GPA.  She attends more social events and goes out more often. She keeps her groups of friends. She strikes up conversations and makes new friends in seconds. She keeps the smile on her face and a positive attitude. Yet, she knows deep down in her heart that she is just playing roles, socially and emotionally.

Her thoughts would no longer come out in writing and her feelings would no longer show in conversations. It feels like her personality has been squeezed into a tiny fragile bubble that would pop anytime. It feels like her persona has expanded into a huge elastic balloon that serve to bounce off anything she does not want to face.

She is no longer the girl who wanted to  'want to fall, heads and heels, hopelessly, “unconditionally and irrevocably' in love, all over again"? On the other hand, she just enjoys the company, the comfort, the convenience of having guys around to accommodate her needs. She knows how to play the game and she plays it the way that she could not get hurt.

Is she still me? Was it really me, with such affection and emotions,  who wrote this (http://ciel-azur.blogspot.com/2009/11/simply-autumn.html ) ?

Writing all these things down, it feels like reality just slapped me in the face. I feel content with my life. I feel less stressful dealing with schools. I feel happier being a social butterfly. I feel good at myself getting attention and special treatments from (multiple) guys. But Jesus Christ,  what exactly am I doing with my life?

I don't think I can stand this risk-free, emotion-free, lifestyle anymore.

If things seem too good to be true, it probably is.


Oct 19, 2010


It's a nice feeling. It makes you want to open up your heart, despite how much efforts you try to enclose it to protect it.


Aug 24, 2010


"Em đi núi đứng nhìn theo
Em đi phố khép màn chiều
Nhà vắng tiếng nói tiếng hát
Bâng khuâng chờ em

Ơi phố xá của em
Mùi cà phê thơm thật mềm
Và chiếc hôn dài tiễn đưa

Thị trấn êm đềm kia là nơi em quay về
Nhà thưa phố vắng bao mùa đi qua không khép
Vẫn có bè bạn vẫn có hò hẹn
Một thời nhỏ bé với chiếc hôn đầu tiên"

[Lyric: Thị Trấn]

Nhiều lúc không từ biệt hết được với những người mình muốn từ biệt. Nhiều lúc không muốn từ biệt vì có phải là ra đi không ngày gặp lại đâu. Nhiều lúc từ biệt chỉ là cái cớ để chào hỏi lần nữa. Nhiều lúc từ biệt cho xong nhanh nhanh vì biết rằng nơi mình đến có người đang đợi để chào hỏi mình, và nơi đó là nơi mình cần đến để thấy đời có chút ý nghĩa.

Sẽ nhớ nhưng rồi sẽ quên.


Aug 4, 2010

L = {x | x = friendship doesn't exist}

In mathematics, we learn that x stands for the unknown, a+b=x, but what's really unknown is what plus what equals friendship with an x. 

Is this an unsolvable equation? 

Or is it possible to transform a once passionate love into something that fits nice and easily onto the friendship shelf?

I couldn’t help but wonder... can you be friends with an x?

Or how much emotional scar will it take for you to be able to do so?


Jul 23, 2010

Life doesn't change, if we don't change.

Andrew Matthews wrote about how life changes  when we change, about how to "Follow Your Heart" and "Being Happy". Those are best sellers. Published in 1991, and almost two decades later, people still  hovering over his books, in hundreds on languages, hoping to make a change to themselves, and thus, to their lives.

However, sometimes, I truly, whole-heartedly think that it is better for certain things to remain unchanged, to stay the way the have always been. Those days gone by, that carefree time when we still believed in the most beautiful and idealistic things in the world, when we have not been crushed by the reality of society and of humanity.

Sometimes, when I returned to the places, and wished that I was not living the memories, but in the present itself. Sometimes, even when I live in the moment, knowing that it will pass by and soon become memories, I wish I could hang on to them, for a while.

 It would be childish of us to deny that our lives were not changing.  But for these days, these nights, none of us were going anywhere. That's the thing about really good friends and a really great city.

[Saigon 07.2010]

Jul 4, 2010

A birthday wish

"Happy birthday dear. A little sister like u is not only a friend for life but also a little piece of childhood that cant ever be lost.
wishing u a happy and prosperous birthday.
sweet night of birthday dreamsss

From my bro <3

Jun 28, 2010

Spoiled brat.

Nhiều lúc thoạt nghĩ mình đúng là đứa được nuông chiều riết nên đâm quen, không có thì thấy bức rức trong người.

Cả nhà, chỉ có sinh nhật mình là được ưu tiên, được ba mẹ mua quà, được ba mẹ dắt đi chơi, đãi tiệc ở nhà, được bạn bè hết người này đến người khác dẫn đi ăn uống. Lỡ sau này sinh nhật không làm gì chắc lại buồn và trách người khác không quan tâm.

Ở nhà, được ưu tiên không phải làm việc nhà, vì “đi làm, đi học mệt” và vì “một năm ở nhà có 3 tháng nên coi như khách”. Sáng chỉ mỗi việc pha café, tối đi chơi có người rước và về chỉ việc mở tủ lạnh, lấy … mặt nạ đắp và đi ngủ. Rồi nên đâm lười, mỗi khi bị nhờ thì lại lười. Ba kêu tập chạy xe cũng lười, vì ngại phải tự mình đi.

Đi ăn, lúc nào cũng được các anh chị ưu tiên cho chọn nhà hàng, chọn món ưa thích, ăn xong được các anh chị trả tiền cho, “vì em nhỏ nhất cơ quan”. Đi với bạn bè cũng vẫn được ưu tiên vậy, vì thường là đi với bọn con trai, “vì mày là con gái”. Toàn bạn bè gọi rủ đi chơi, ít khi phải đụng đến điện thoại và cũng phần lớn toàn được đón tận nơi và đưa về tận nhà. Đi chơi chưa bao giờ biết việc đi taxi về. Sướng mà không biết hưởng, những lúc ăn lại chạnh lòng nghĩ, phải mà mình đi với …, vì lúc nào cũng được gắp cho ăn, không phải đụng đến đũa và vì muôn vàn lý do khác.

Sang bên Mỹ, phòng có roommate dọn dẹp cho, tóc tai roommate nhuộm cho, đi chơi cũng roommate làm tóc và ủi đồ. Ăn uống cũng có người nhắc nhở, hoặc thèm đồ ăn ở ngoài thì có big sis và các anh order hoặc đem về cho dâng tận miệng. Cuối tuần muốn coi phim gọi cho các anh down phim, xong chỉ có việc vác gối sang nằm xem, có sẵn snack để vừa ăn vừa xem và có sẵn giường để xem xong lăn ra ngủ. Có chuyện gì cũng có người nghe kể lể nỉ nôi. Sướng mà không biết hưởng cứ than là ở bên đó khổ lắm, việc gì cũng phải tự làm. Ở bên đó thì đòi về Việt Nam, bây giờ ở Việt Nam thì lại nhớ mọi người (vì đang phải ngồi tự down phim và lủi thủi coi phim một mình.)

Ít ra cũng được một chuyện là nhận ra rằng:

1. Mình được nuông chiều hư hỏng ra sao và như thế nào.
2. Mình chắc phải còn được nuông chiều thêm một thời gian nữa.
3. Còn sướng lắm, chưa có khổ đâu.
4. Cho dù có khổ thì life still goes on.
5. Life goes on thì khổ một lúc chắc rồi sẽ sướng lại thôi.

Phải quyết tâm sửa 1 và 2. Không sửa nhiều thì sửa ít.


Jun 24, 2010

SG xe: xưa và nay

Sài Gòn … nhớ”

Lật từng trang sách ố vàng của cái quyển sách phát hành từ năm 1998, nó nhớ lại cái thời mà nó còn bập bẹ học làm văn tả, văn tường thuật và từng lật sách để kiếm vài câu văn hay cho bài tập làm văn non nớt. Bây giờ, nó đọc “Sài Gòn … nhớ” để tìm lại trong những lời văn đó Sài Gòn của nó, để tìm sự tương đồng giữa nó và tác giả, để rồi lại bồi hồi khi nghĩ Sài Gòn của nó bao năm nay vẫn không đổi và hụt hẫng khi nhận ra rằng, Sài Gòn của tác giả những năm 90 và Sài Gòn của nó bây thật ra khác nhau lắm.

Con ngựa sắt, người bạn đường thân thiết

… Kỉ niệm về con ngựa sắt còn đọng lại ít nhiều thú vị, thay đổi theo từng giai đoạn của đời người con trai. Những năm 40, xe đạp ở Sài Gòn còn hiếm. Đường xá không đông nghẹt xe cộ như bây giờ…

Cứ xem đó, cái khái niệm “con ngựa sắt” của nó bây giờ đâu có phải là “con ngựa sắt” của tác giả. Mấy mươi năm rồi, đến khái niệm của một vật hữu hình còn có thể thay đổi. Nhưng xem ra cái khoảng ‘đường xá không đông nghẹt xe cô như bây giờ’ lại vẫn đúng. Sài Gòn lúc này đông, đông như kiến. Bước ra đường thấy lớp, lớp người; đi, đi đâu cũng thấy người; thấy, thấy đến mòn con mắt. Nhiều lúc nghĩ, chia bớt cho bên trường mình một khúc của Cách Mạng Tháng Tám hoặc Tôn Đức Thắng thì có lẽ sang bên kia đi dạo phố sá sẽ đỡ buồn đi nhiều lắm.

Hai thằng bạn đèo nhau trên một chiếc… Thỉnh thoảng ban đêm họ chở nhau đi dạo trên các phố đông đúc. Bấy giờ, bọn học sinh chúng tôi hiền khô, chưa biết ‘quậy phá’ như bọn trẻ ngày nay.  Nhiều lần, ban đêm, chúng tôi đạp qua, đảo lại trước nhà một người đẹp nào đó. Mong cho, từ trong trên gác ngẫu nhiên nhìn xuống, chỉ thoáng thấy được hai chàng trai 'ngơ ngáo'. Thế cũng đã mãn nguyện lắm rồi!"

Đọc lên nghe thật dễ thương. Thoáng nghĩ, thật ra chắc "người đẹp nào đó" có thể cũng đang ở trên gác ngóng đợi dáng "hai chàng trai 'ngơ ngáo" đảo qua nhà, để mà hồi hộp tìm cách "ngẫu nhiên nhìn xuống" bâng quơ cho người ta nhớ mà lòng mình thì cũng mong. Sài Gòn bây giờ, sao cái sự "tình cờ" và "mãn nguyện" đấy có lẽ khó tìm lắm. Ừ, thì bọn trẻ ngày này "quậy phá", đâu còn đảo qua đảo lại trước nhà người đẹp trên chiếc xe đạp cọc cạch. Các chàng trai dù có xe máy rồ ga nhẹ tâng vẫn không lượn, mà các người đẹp cũng lo sửa soạn ra đường chứ ở nhà thấp thỏm chi cho mệt. Thời đại này, các chàng trai muốn ngắm người đẹp, các người đẹp muốn "ngẫu nhiên nhìn xuống", thì chắc phải ra đường, phải ngồi lọc cọc gõ laptop và bấm Nokia ở Highlands, hoặc phải vào Velvet, vào Vibe. Chốn hẹn hò của giới trẻ ngày nay nào có dừng lại ở chiếc xe đạp và cái cổng nhà?

Lần lần, lớn lên, xe đạp ít chở bạn bè hơn. Đôi lúc lại chở người khác họ. Người bạn gái ngồi trên yên sau, nghe nhẹ re. Còn nhẹ hơn là khi chưa chở ai. Có đạp xa đến tận đâu hay chở người đẹp suốt ngày, cũng không thấy mệt. Nghe thỏ thẻ bên tai những lời êm ái. Gió thổi mát sau lưng. T a thấy người lâng lâng. Cần chi phải đạp mau. Cứ thong thả, đều đặn, nhấn bàn đạp...

Bây giờ xe đạp không còn nữa. Thanh niên trai tráng nay cũng không phải còng lưng ra chở bạn gái, nhưng có lẽ cũng chẳng còn biết được cái cảm giác có người ngồi yên sau mà "nghe nhẹ re". Thời buổi hối hả, không biết mấy ai còn được suy nghĩ "cứ thong thả, đều đặ, nhấn bạn đạp". Đường xá lúc này nhìn đâu cũng chỉ có xe máy và ôtô, thấm thoắt mới được vài chiếc xe đạp ... điện. Mặc dù vậy, theo nó nghĩ, dù có thay đổi mấy đi nữa, dù có xe đạp hay xe máy đi nữa, thì có lẽ cái cảm giác được chở người yêu sau lưng, được "nghe thỏ thẻ bên tai những lời êm ái", cảm giác lâng lâng đó sống mãi với thời gian. Nghĩ cho cùng, xe máy vẫn đem lại cho con người ta cảm giác gần gũi và thân mật. Người ta nói người Châu Á ít thể hiện tình cảm. Nó nghĩ ngược lại. Đi ngoài đường, nếu chú ý quan sát, sẽ thấy những cử chỉ thương yêu của  kẻ ngồi sau, người cầm lái ở tứ phía, từ cái để tay hững hờ ngang eo, đến những cái bám tay tin tưởng trên vai , từ những bàn tay đan vào nhau, cho đến cái ôm siết ngang hông, ngang cổ (mà lắm lúc chị em nó hay bảo nhau không biết họ có thở được không giữa cái trời nóng như thiêu như đốt) Thêm vào những chiếc xe tay ga yên sau cao hơn hẳn, gọi nôm na là "xe gài độ", để các anh thi thoảng thắng gấp để được hưởng cảm giác "lâng lâng", mà các chị ngại ngùng thì cũng có cái để đổ thừa. (Chỉ tội cho mấy chị chân dài mang giày cao gót, ngồi yên sau xe tay ga để chân đúng nghĩa "chân dài tới nách", mỏi chân vô cùng mà chắc cũng không dám phàn nàn). Đa dạng, phong phú, tự nhiên và đầy tình cảm đến mức, nếu không sợ bị người khác hành hung, có lẽ nó sẽ xách máy chụp hình đi mà làm một bài phóng sự đặt tên "Sài Gòn, xe và ôm"

Nó gấp sách lại, thôi không đọc nữa, vì càng đọc càng thấy Sài Gòn của mình sao khác với của tác giả thế! Ngày đối với nó, mỗi năm mỗi về lại được biết đến những góc phố mới, những con đường, những quán xá mới, và biết bao nhiêu cái mới. Sài Gòn của tuổi 17 và 18 khác nhau đã đành. Sài Gòn của mùa đông và mùa hè của năm 19, cách có vài tháng, cũng lại khác. Có lẽ do người, nó nhủ thầm. Vậy thì liệu đi với người xưa có tìm lại được Sài Gòn xưa? Hay cũng như xe, hết xe đạp thì tới xe cub, hết xe cub thì đến Dream, hết Dream lên SH, lên Airblade, hết Airblade thì lên Mercedes, Lexus, BMW. Hay là kỉ niệm đã qua, người đã thay đổi thì tình cảm cũng qua và cảnh cũng đổi thay?  

Nhất kỳ - nhất hội. Không biết có ai cùng suy nghĩ với mình không?

(quotes are taken from "Nhớ...Sài Gòn" by Minh Hương)


Jun 22, 2010

Untitled 3.

There are times when I have to use all my strength to hold back the desire to pick up the phone and call you, to hear your voice saying my name, making stupid comments and whining how I don’t care enough for you.

There are times when I go out with friends, and avoid certain places because those are the places that full of memories of you. The fancy restaurants, the cute little coffee shops or the quiet corners of the city, whenever I pass them, I feel a sharp pain in my heart.

I told myself I would get over you like how I did with many other guys. My friends told me that I deserved better and I should just let you go. I hung on the fact that we would still be best friends.

Yet, I give myself a time limit, to get rid of all the hopes that I have in you. 4 more days, and I will let go of all the memories, all the hopes, all the feelings I have for you that still linger in my mind and my heart. 4 more days …

[22.06.2010 - After 4 glasses of Cosmopolitan and 3 tequila shots]

Jun 9, 2010

Untitled 2.

Sometimes I think I'm too greedy for my own good.

I like being at home cuz it means I don't have to study, to worry about my spending or to eat unhealthy food. I like being at home cuz it means I can go out with old friends, speak my own language and spend hours at coffee shop, not to study but to relax. I like being at home cuz it means I can have flings, "innocent" flings, where I get treated like the most important person in the world.

But that peaceful, tamed world is too quiet. I'm too spontaneous for my own good. Sometimes I think I have a double life. The life in college where I can start studying at midnight and stay up four nights in a row just for the heck of it. The life in college where I can randomly crash a party when I feel fed up with things and drown my sorrow in the world of alcohol and dance moves. The life in college where there are random guys and strangers who do not give a fuck what they do, and what I do.

Is there any place in this world where the two worlds meet? So my two personalities can collide and be one?


Jun 6, 2010


Ôi, thế là sắp được nói câu “Khi ta 20…”
Mẹ hỏi sinh nhật năm nay muốn làm gì. Nghĩ lại, 20 rồi, có gì nữa để mà ăn mừng, được ở nhà ăn sinh nhật là tốt rồi, khỏi phải ở nơi đất khách quê người. Nhưng mà vì là sắp sinh nhật, nên vẫn có quyền làm birthday wishlist =) Năm nay mình ăn sinh nhật dài ngày nha =)
1.      Đi Phan Thiết/Vũng Tàu tắm biển và ăn uống với family. Một ngày chủ nhật như mọi ngày chủ nhật, nhưng được mang tiếng là đi chơi là tốt rồi
2.      Đi ăn uống vỉa hè, karaoke, phim ảnh hẹn hò, cà phê cà pháo, chụp hình chụp ảnh, rong ruổi đường sá, nói chung là làm gì cũng được với các người iu của mình: Lee Mew, Anh Thư, Bảo Phương, BLOOM (thiếu MH *sad*)
3.      Nếu được các nhà tài trợ của mình dẫn đi ăn uống nhí nhảnh thì mình rất sẵn lòng. Nha bạn Hân, bạn Kim, bạn Huy. Riêng anh Phong là phải free karaoke ở Nice + đi ăn lẩu nha :D
4.      A cake from La Dorée, nhỏ nhắn mà xinh xắn
5.      Tự thưởng cho mình (ôi, luxury life, hè năm nay về cặm cụi làm lụng cũng chỉ vì những thứ này, coi như xong xuôi lương bổng hè này, đủ không còn chưa biết nữa):  
-          An HP dv7tse 17.4” (I really really really really want the HP mini 210 Vivienne Tam Edition, but it doesnt have a DVD drive and way too expensive to buy as an accessory *sad*
-          Nikon D5000 (maybe). Vẫn đang tìm tòi và nghiên cứu. D90 is just way out of my financial capability >.<
-          Sharp 923sh – violet
Aigoo, năm nay sinh nhật phải đi làm, đi học nên chắc phải dời ngày để ăn chơi rồi.
    20 days til my 20th birthday ...  


“Years after years, twenty-something women come to New York City to look for the two L’s: Labels and Love”- Sex and the City

I used to dream of being the twenty-something woman who lives in an apartment in the middle of Manhattan, wakes up to go exercises in Central Park, grabs a coffee in Starbucks and gets off the metro to work. I dream of walking on 5th avenue in an Armani suit, Manolo Blahnik heels accompanied by a Vivienne Tam customized design laptop in a matching Chanel boho bag. Then, after the stressful office hours, I would be able to go out to fancy dinners with friends in a Dior dress or relax at a bar in Rock and Republic jeans, DKNY tank top and jewelry from Vivienne Westwood.
I read Vogue and Deluxe Properties magazines. I want to spend my vacations at high luxury resorts all over the worlds, go to W Retreat and Spa in Maldives for my honeymoon or get away from the city for the weekend and relax at the Dior Spa at Plaza Athéné in Paris.
‘Such luxury life.’ My friend told me.
Why not? I wonder. If I plan on working hard and earning my own money, why can’t I live the life that millions of people around the world live without even working hard and earning their own money? Why can’t I giving myself the luxury treat that I want? It’s only ‘Label’, certainly. But what’s wrong with a love for labels?
When I’m home, I go out with friends to nice coffee shops, have dinners at fancy places and spend money on shopping that I would normally do not while I’m in the US. My sister says that I only go out with guys who can pay for my sushi dinner at sky lounges or who comes pick me up in fancy SH and Airblade, and that I prefer guys who have to be considerate to the point of picking me up with cars when it rains or driving all the way to Phan Thiet to get me my favorite dish.
‘You’re so materialistic.’ My sister said.
Why not? I wonder. If they are all nice guys who make me feel like I deserve the best, why can’t I treat myself to moments of happiness, even if they are only brief moments? If they can take dozen of girls out during their summers, why can’t I go out with dozen of guys during mine? It’s not ‘Love’, certainly. But what’s wrong with a love for ‘being loved’?
For the time being, while I am not making any money and aiming to build a family, what’s wrong with dressing in conventional clothes while reading Vogue and admire designer outfits and what’s wrong with having flings while waiting for the certain one to settle down with?
I’m reaching the point of being the twenty-something soon, and I wonder if I'm still looking for the two big L’s like I used to. After all, they are all Lies.

Jun 3, 2010

[Chuyện học thêm]

Vai đeo cặp, tay cầm ly hồng trà, rảo bước dọc theo đường Điện Biên Phủ, nhìn lớp lớp người người xe cộ giờ tan ta mà bỗng dưng chạnh lòng nhớ cái thời năm năm trước, lúc mà nó cũng vai đeo cặp, tay cầm ly hồng trà rảo bước trên đường Điện Biên Phủ. Có khác chăng cũng chỉ là khác ở chỗ lúc đấy cái cặp trên vai nặng gấp 10, ly hồng trà giá chỉ bằng một phần ba và những bước chân chẳng được nhẹ nhàng phơi phới vì lo muộn giờ học thêm. 

Nhớ lại lúc đó đi học thêm nhiều dã man. Học từ nơi này sang nơi nọ, từ quận Bình Thạnh đến quận 6, không thiếu khu nào là mình không đi học thêm. Bạn bè cũng từ đó mà tăng lên đáng kễ (rất thuận tiện cho việc hỏi đề thi). Học ở nhà có, học ở trường có. Học ở nhà thì tụ tập nhóm lại mà học, cái này thì được cái bạn bè thân thiết hoà thuận, học hành có bè có bạn cho nó vui, nhưng mà đã đi học là đi học, đố có mà cúp được *cười phớ lớ* Kễ ra thì học thêm Hoá thầy Lộc ở nhà Bảo Phương, có Quang,Trung, Châu, Huy, Ung, học thì ít mà giỡn thì nhiều. Học toán thầy Tấn ở nhà thằng Ung cũng vậy, học ít chơi nhiều. Rồi cái nhóm đó lê la rủ nhau học Toán, học Văn, riết giờ mình có một nhóm gọi là học thêm chung, hè về vẫn rủ nhau đi chơi chung =)

Hồi đấy show học thêm cúp nhiều nhất là học ở Hai Bà Trưng *cười* Học 10 trốn 6 bữa ngồi ghế đá chơi hoặc đi ăn uống nhậu nhét. 3 bữa còn lại vào lớp gục đầu, chống cằm ngủ. Còn vỏn vẹn bữa cuối cùng học hành đàng hoàng là do kiểm tra hoặc bị cô hăm he cho lên bảng làm bài. Cái này phải cảm ơnLuân làm anh tốt bụng biết siêng năng khuyến khích em cúp học + cho mượn tay để gục đầu ngủ. Học thầy Quân thì không có chuyện cúp học mà mắc bệnh đau tim. Cha già chết dịch giết học trò chớ không dạy học trò. Mà cái lớp chả là cái lò tập trung, bạn bè trong đó người người lớp lớp nhìn trước sau thấy quen hết trơn hết trọi. Không quen thì từ từ cũng quen. Lúc đó 4 cái bàn 15 đứa con trai chỉ có một mình mình xông pha trận mạc, nhờ vậy mà không bao giờ bị kiểm tra tập hoặc kêu lên bảng làm bài. May phước.

Chiều nay bước vào lớp tiếng Nhật, tự nhiên nó cảm thấy nao nao trong lòng. Cái lớp học đó, cái ghế đó, cái bàn đó, có khác gì cái lớp học, cái bàn, cái ghế nó ở những trung tâm anh ngữ nơi nó đã đi đi về về từ lúc còn chưa biết làm toán nhân. Từ Seameo, đến ILA, đến Lotus, đến Hội Việt Mỹ, bao nhiêu nơi nó đã đi qua và biết bao nhiêu người bạn nó đã được quen biết. Nhớ hồi ấy, mỗi lần hết khoá nó lại hồi hộp xem có ai mới chuyển vào, hoặc buồn bã khi một ai đó thân thiết phải chuyển đi. Nơi cái lớp học buổi tối một tuần 2, 3 buổi, một buổi 2-3 tiếng đấy cũng chưa biết bao vui buồn. Học thì ít, chơi thì nhiều, bài về nhà có bao nhiêu, vào lớp học là chính. Rồi những giờ ra chơi mấy đứa giành nhau cái máy cassette để nghe nhạc. Đủ loại nhạc, ,việt có, anh có, hàn có. Ai có CD nào hay lại đem vào lớp nghe, rồi chuyền tay nhau. Ôi cái thời còn tranh nhau album của Britney, Christina Aguilera, Avril Lavigne, Likin’ Park, … Mà mấy cái tình bạn ngắn ngủi lúc đó cảm thấy rất giá trị mỗi khi vượt qua được ngưỡng cửa VUS để ra được thế giới bên ngoài. Như bạn Lộc gắn bó với mình từ VUS sang đến Nguyễn Du rồi nó ám theo mình qua luôn Trần Đại Nghĩa, một tuần thấy mặt nó còn nhiều hơn thấy mặt ba má ở nhà, chuyện gì cũng hai đứa cũng kể nhau nghe từ trong nhà đến ngoài phố. Như chị Mai cũng gặp nhau ở TĐN đến giờ vẫn còn nhớ giọng cười nghe cũng vui lây cùng cái sở thích đọc bào Hoa Học Trò trong giờ học (đến này đã thành cộng tác viên cho báo 2!) Hồi đó nó với thằng Lộc 2 đứa cứ một điều chị Mai, hai điều chị Mai. Nào là Vân Anh, anh Trung, v.v… hẹn hò nhau đi xem phim, ăn uống rồi ba chân bốn cẳng chạy về đi học cho kịp giờ. Chị P.Anh tính tình vui vẻ học lớp 11 còn ưa Card Captor Sakura, anh Cương siêu mẫu Việt Nam hồi đấy cứ mỗi lần mượn CD mình là lại ký tên, bào “Đề sau này anh nổi tiếng thì em dùng” (đến giờ vẫn còn cái In the zone CD với chữ ký của ổng >.<) Hồi ấy đi học vui vì hồi đấy mình toàn được học cùng các anh chị lớn toàn được cưng =)

Bây giờ sang kia rồi có phải là không đi học đâu, vẫn cắp sách đến trường mỗi ngày đó chứ. Vậy mà lúc ngồi vào cái ghế góc phòng học nó vẫn cảm thấy nao nao lạ, như được trẻ lại, được mua ổ bánh mì và ly trà sữa chạy sô đi học, được ngồi đợi ba đi công chuyện đón trễ cả tiếng đồng hồ. 

Bởi mới nói, hồi đấy cái sự học thêm cũng là cái sự chơi thêm. Học thì cũng mệt, nhưng thêm được bạn bè, thêm được cái sự nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò. Bây giờ dạo đường phố nhìn các em chưa tới lớp một cũng đã phải cắp tập đi học thêm. Những lúc ấy trong lòng tự hỏi không biết các em đi học có vui như mình lúc trước không?

Sắp 20 rồi mà sao nhớ cái thời đồng phục ghê. Nhớ ghê là nhớ.